Thời gian vừa qua, các tỉnh miền Trung và miền Bắc liên tiếp hứng chịu những đợt mưa lớn kéo dài, bão chồng bão, lũ nối lũ, gây thiệt hại nặng nề về người và tài sản. Nhiều địa phương bị cô lập, giao thông chia cắt, nước lũ dâng cao, tràn qua nhiều bản làng, khu phố, khuất lấp những căn nhà, cuốn trôi mọi thứ, cuộc sống của người dân bị đảo lộn, thiếu thốn trăm bề. Giữa khung cảnh thiên tai khốc liệt ấy, hình ảnh những người chiến sĩ Công an nhân dân lại một lần nữa sáng lên — âm thầm, bền bỉ, tận tụy vì bình yên và hạnh phúc của Nhân dân.

Các anh không chỉ gồng mình trong mưa gió, dầm mình giữa dòng nước xiết để đưa bà con Nhân dân đến nơi an toàn, mà còn vừa thực hiện nhiệm vụ bảo đảm ANTT, đấu tranh, phòng chống tội phạm, vừa hỗ trợ Nhân dân khắc phục hậu quả sau bão lũ, giúp dân sớm ổn định cuộc sống.
Trên những cung đường sạt lở, giữa những vùng ngập sâu và cả bên bờ đê, nơi con nước lũ vẫn cuộn dâng phủ trắng đồng làng, giữa tiếng gió rít và mưa xối xả, những tấm “áo xanh” vẫn không ngần ngại dấn thân: sơ tán dân khỏi vùng nguy hiểm, đưa người già, trẻ nhỏ đến nơi an toàn, túc trực canh gác các điểm xung yếu, nguy hiểm, hỗ trợ tiếp tế lương thực thực phẩm cho người dân. Hình ảnh ấy không chỉ khiến người dân xúc động, mà còn khơi dậy niềm tự hào trong lòng mỗi cán bộ, chiến sĩ Công an.

Giữa những ngày mưa gió ấy, đồng chí Đại úy Lê Thị Lan Vân – cán bộ Công an xã Hướng Hiệp, tỉnh Quảng Trị đã xúc động viết nên bài thơ “Áo xanh giữa mùa lũ”. Bài thơ như một lời tri ân, một khúc ca đẹp gửi tặng những đồng chí, đồng đội đang ngày đêm bám dân, bám bản, giữ bình yên cho quê hương giữa muôn trùng bão tố.
“ÁO XANH GIỮA MÙA LŨ”
Trời nghiêng đổ xuống mưa dầm
Bão giăng trắng xóa triền đầm, triền sông.
Áo xanh vượt giữa mênh mông
Gọi dân tránh lũ, chất chồng hiểm nguy.
Đêm dài gió quất li bì
Vai anh đẫm nước, bước đi dọc làng.
Một xuồng nhỏ, một đèn vàng
Dìu em bé khóc, vội mang mẹ già.
Mưa rơi lạnh buốt mái nhà
Anh mang chăn ấm chan hòa nghĩa nhân.
Bữa cơm dã chiến chung phần
Một bát cơm sẻ, ngọt ngần tình quê.
Bùn vương cả dấu chân kề
Lòng người vẫn sáng chẳng hề nhọc than.
Lũ tan, đất vẫn ngập tràn
Mà tim áo lính ngập tràn yêu thương.

Sáng lên giữa buổi mưa sương
Cờ bay phấp phới, phố phường yên vui.
Ai qua bão lũ ngậm ngùi
Nhớ người áo lính cứu đời, cứu dân.
Khi dân yên giấc an phần
Là khi anh lại trực gần bờ sông.
Một đời chẳng ngại gió giông
Áo xanh vẫn sáng giữa dòng quê hương.
(Tác giả: Đại úy Lê Thị Lan Vân – Công an xã Hướng Hiệp, tỉnh Quảng Trị)
Bài thơ giản dị mà sâu lắng, gói trọn hình ảnh đẹp, thầm lặng của người chiến sĩ Công an trong những ngày gian khó. Không chỉ phản ánh tinh thần “Vì nước quên thân, vì dân phục vụ”, từng câu chữ còn thấm đẫm tình đồng chí, đồng đội – những con người luôn lấy niềm vui của Nhân dân làm hạnh phúc, lẽ sống của chính mình.
Giữa mùa lũ, hình ảnh “áo xanh” ấy chính là niềm tin, là điểm tựa vững vàng để người dân yên lòng vượt qua giông bão. Và hành trình ấy – hành trình của những tấm lòng vì dân – sẽ không dừng lại ở đó, mà vẫn đang tiếp tục, mạnh mẽ, bền bỉ và lan tỏa hơn bao giờ hết. Như dòng chảy không ngừng của tình yêu thương, của sự hy sinh thầm lặng và của tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc, với Nhân dân – đó là những giá trị làm nên bản lĩnh và nhân cách cao đẹp của người chiến sĩ Công an nhân dân./.
VĂN CẢI





